Chương 13 · Mưu Kế Trong Tiệc Rượu
Mưu Kế Trong Tiệc Rượu

Chương 13

Mưu Kế Trong Tiệc Rượu

15 phútSocial Engineering
Góc nhìn: Tiêu Dạ

Mười ngày. Mười ngày im lặng kể từ khi tên thuộc hạ của Quý phi, Đặng Quốc Bảo, tiếp cận Thiên Cơ Sư. Sự im lặng của chiến trường trước cơn bão. Và đúng như dự đoán, đòn tấn công đã đến.

Không phải gươm đao. Không phải cung tên. Nó đến dưới hình thức một tờ chiếu chỉ mỏng manh, nhưng chứa đựng hiểm nguy còn hơn cả một đội quân. "Đại tiệc Trung Thu." Một cái bẫy được trang hoàng bằng lụa và đèn lồng.

Khi tin tức được báo lại, bản năng của ta gào thét. "Bẫy," ta nói. Từ ngữ thừa thãi. Mùi nguy hiểm tỏa ra từ tờ giấy đó còn rõ hơn mùi thuốc súng. Bất kỳ ai từng đối mặt với tử thần đều có thể ngửi thấy.

Lâm Khải, Thiên Cơ Sư, gật đầu. Hắn hiểu. "Tất nhiên là bẫy. Nhưng từ chối cũng là bẫy." Hắn phân tích tình hình như một chiến lược gia xem xét bản đồ. Đi là sa vào trận địa phục kích. Không đi là tự cô lập, tạo cớ cho địch tấn công. Hắn buộc phải tiến vào.

Con rối AI của hắn, Mộc, bắt đầu liệt kê các kịch bản tấn công có thể xảy ra. "Hạ nhục công khai... Thu thập thông tin... Giới thiệu đối thủ... Đề xuất liên minh..." Mỗi kịch bản là một mũi giáo khác nhau nhắm vào Thiên Cơ Các. Ta không cần những con số xác suất của nó. Nhiệm vụ của ta là chuẩn bị cho tất cả. Lệnh của Hoàng hậu rất rõ ràng: bảo vệ Lâm Khải. Hắn là một tài sản chiến lược. An toàn của hắn là ưu tiên.

Đêm Trung Thu. Cung điện không còn là một pháo đài, mà đã biến thành một sân khấu rực rỡ. Đèn lồng như những đốm lửa ma trơi treo lơ lửng, nhuộm đỏ cả không gian. Tiếng nhạc lả lướt, cố che giấu sự căng thẳng đang ngấm ngầm. Mùi hương hoa và trầm hương cố làm mềm đi mùi sắt của âm mưu.

Ta đứng trong bóng tối, một vị trí quan sát quen thuộc. Mọi lối ra, mọi góc khuất, mọi gương mặt trong bữa tiệc đều nằm trong tầm mắt. Lâm Khải bước vào, khoác trên mình bộ quan phục màu xanh đậm do chính Hoàng hậu ban tặng. Hắn không còn vẻ lạc lõng của một kẻ ngoại lai. Bộ trang phục đó là một tuyên bố: hắn thuộc về phe của Hoàng hậu. Hắn là một quân cờ quan trọng trên bàn cờ này.

Bữa tiệc được sắp đặt như một trận đồ. Hoàng đế bù nhìn ở trung tâm. Hoàng hậu và Quý phi ở hai bên, như hai tướng soái đối đầu. Các quan lại ngồi theo cấp bậc, mỗi người là một quân cờ với lòng trung thành và mục đích riêng. Ta quan sát Thừa tướng Đoàn, Thái sư Lý. Ai là bạn, ai là thù, ai sẽ đổi phe khi gió xoay chiều?

Rượu được rót. Món ăn được dọn lên. Màn kịch bắt đầu.

Đòn tấn công đầu tiên được tung ra khi rượu đã làm lỏng lẻo sự cảnh giác của mọi người. Quý phi Trần đứng dậy. Nụ cười của ả rực rỡ như một lưỡi dao vừa được mài sắc. Ả nâng chén, và mọi ánh mắt đổ dồn về phía ả.

"Nghe nói Thiên Cơ Sư có phương pháp kỳ diệu... thiếp xin thách Thiên Cơ Sư một bài toán." Giọng ả ngọt ngào, nhưng mỗi từ là một mũi tên tẩm độc. Đây rồi. Kịch bản "Hạ nhục công khai". Một đòn đánh vào uy tín, vũ khí lớn nhất của Lâm Khải.

Cả sân tiệc chìm vào im lặng. Một sự im lặng nặng nề của đấu trường. Từ chối đồng nghĩa với thất bại. Chấp nhận là bước vào cái bẫy đã giăng sẵn. Ta đặt tay lên chuôi kiếm. Nếu có bất kỳ động thái nào vượt quá giới hạn một cuộc đấu trí, ta sẽ can thiệp.

Lâm Khải đứng dậy, bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên. "Thiên Cơ Sư sẵn sàng nhận thách đố." Hắn không lùi bước. Tốt.

Hai thị nữ trải ra một cuộn giấy lớn. Bản đồ kinh thành. Chi tiết. Một chiến trường giấy. Quý phi ra đề: 47 giếng nước, 12 giếng cạn, ngân sách cho 5 giếng mới, đào ở đâu để tối ưu hóa? Một bài toán về hậu cần và phân bổ nguồn lực. Một vấn đề mà bất kỳ tướng lĩnh nào cũng phải đối mặt khi điều quân hay phân phát lương thảo.

Đối với những kẻ chỉ biết văn chương và lễ nghi, đây là một câu đố không lời giải. Nhưng đối với một người có tư duy hệ thống, đây là một bài toán có thể giải được. Ta nhìn Lâm Khải. Hắn đang nhìn chằm chằm vào bản đồ, nhưng ánh mắt hắn xa xăm. Hắn đang tính toán. Con rối AI của hắn chắc chắn đang xử lý dữ liệu với tốc độ kinh hoàng.

Rồi hắn yêu cầu phấn và bảng. Một yêu cầu kỳ lạ giữa một bữa tiệc cung đình. Nhưng đó là cách hắn chiến đấu. Hắn biến sân khấu của kẻ thù thành lớp học của riêng mình.

Trong ba mươi phút, hắn đã làm chủ tình hình. Hắn không chỉ giải bài toán, hắn còn giải thích phương pháp của mình một cách rõ ràng, mạch lạc. Hắn vẽ, hắn khoanh vùng, hắn xác định "điểm cân bằng" và "vùng trắng". Hắn biến một vấn đề phức tạp thành một bài giảng đơn giản mà ai cũng có thể hiểu.

"Năm vị trí. Phục vụ ước tính 80% dân số bị ảnh hưởng. Chi phí tối thiểu. Hiệu quả tối đa." Hắn kết luận, giọng nói vang vọng, đầy tự tin.

Sự im lặng lần này khác hẳn. Nó không còn nặng nề, mà đầy kinh ngạc. Thái sư Lý, một lão thần khó tính, là người đầu tiên vỗ tay. Rồi những người khác làm theo. Tiếng vỗ tay lan ra như một làn sóng, thừa nhận chiến thắng của Lâm Khải.

Ta nhìn Quý phi. Nụ cười vẫn ở trên môi ả, nhưng đôi mắt thì không. Ngón tay ả siết chặt chén rượu, khớp tay trắng bệch. Ả đã thua. Đòn tấn công của ả không những bị chặn đứng, mà còn bị biến thành một cơ hội để Lâm Khải tỏa sáng, củng cố thêm uy danh của mình.

"Ấn tượng," ả nói, cố giữ vẻ mặt bình thản. "Thiên Cơ Sư xứng đáng với một trăm lạng vàng."

Ả đã thua ván cờ này. Nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Ta biết điều đó. Và ta sẽ ở đây, trong bóng tối, sẵn sàng cho ván cờ tiếp theo.

Bài học AI thực chiến

Social Engineering: Hack tâm lý trong môi trường xã hội

"Social Engineering là kỹ thuật hack mạnh nhất — không cần phá mã, chỉ cần hiểu tâm lý con người. Rượu, tiệc tùng và ego là những vulnerability phổ biến nhất."

Hậu trường sản xuất AI

Tiệc rượu là 'battlefield' nơi mọi nhân vật phải đeo mặt nạ. Mỗi ly rượu là một lần trao đổi thông tin ngầm.

Khoảnh khắc chạm đến trái tim

"Đằng sau mỗi nụ cười trong tiệc rượu, luôn có một tính toán. Nhưng đôi khi, nụ cười thật cũng xuất hiện ở nơi bạn ít ngờ nhất."